KỶ NIỆM SINGGAPORE CÙNG GIA ĐÌNH

Singapore là một đất nước chứa đựng nhiều kỉ niệm với tôi. Đến với đảo quốc xinh đẹp này 3 lần nhưng chỉ lần đi cùng gia đình này mới chất chứa nhiều kỷ niệm khó quên. Bởi vì những lần trước chủ yếu tôi đến để học và khảo sát, duy kì này là đến cùng gia đình để tham quan vui chơi thật sự.

KHỞI HÀNH ĐI SINGAPORE
KHỞI HÀNH ĐI SINGAPORE

 

Cuộc đời tôi ít dành thời gian cho việc vui chơi đây đó nên lần này dành trọn 5 ngày để cùng gia đình tận hưởng một kỳ nghỉ đã mang lại niều cảm giác thú vị và đáng nhớ.

Thứ nhất, khi con trai tôi lần đầu tiên thấy được chiếc máy bay “khổng lồ” ngoài đời thực (cu cậu trước giờ chỉ xem trên tivi và mô hình đồ chơi) đã thốt lên: “cho Jun chui vô máy bay bay vèo vèo đi”. Nhìn nét mặt một đứa trẻ 2 tuổi 4 tháng phấn khích khi nhìn thấy máy bay thì không ai không mắc cười. Lên máy bay cho cu cậu ngồi gần cửa sổ để quan sát quan cảnh lúc máy bay cất cánh, cứ ngỡ với bản tính nhút nhát của nó tôi cứ sợ lúc máy bay cất cánh thì nó sẽ khóc thét lên vì sợ thì thật bất ngờ cu cậu lại tươi cười như không có gì xảy ra, lại còn chỉ tay ra cử sổ:”ồ, mây khổng lồ kìa ba”

Facebook-20150724-093502

rồi đặt chân lên tàu điện ngầm cậu jun nhà tôi cứ nhất quyết cho rằng đó là xe lửa và khăng khằng bắt tôi bế lên cầm cho được dây an toàn ” Jun đi xe lửa giống ba nè”

ĐI TÀU PHẢI NẮM BẰNG ĐƯỢC DÂY AN TOÀN CHO NÓ NGHIÊM TÚC
ĐI TÀU PHẢI NẮM BẰNG ĐƯỢC DÂY AN TOÀN CHO NÓ RA DÁNG THANH NIÊN NGHIÊM TÚC

 

Rồi nhất quyết bắt ba mua bằng được đôi giày cho giống Jun

 

GIÀY CON GIÀY CHA
GIÀY CON GIÀY CHA
THAM QUAN MARINA BAY
THAM QUAN MARINA BAY
ĐỂ JUN CẦM DÙ CHE NẮNG CHO BA
ĐỂ JUN CẦM DÙ CHE NẮNG CHO BA

Thứ hai, chuyến đi du lịch xa lần này như một chút thành quả cho sự vất vả sau nhiều năm của vợ chồng tôi. Dù không nhà cao cửa rộng nhưng chí ít tôi cũng dẫn được vợ ra nước ngoài du lịch để mở mang tầm nhìn và học hỏi được nhiều kiến thức về con người và đất nước Singapore tuyệt vời. Hai vợ chồng trải qua không ít gian khổ, cũng lên voi xuống chó, nhiều lúc không có đủ tiền tối đến cùng nhau ăn mì gói thì nay chuyến đi du lịch này coi như bù đắp lại cho tháng ngày xưa đó.

Nói đi du lịch nước ngoài nghe oách thật nhưng thật sự thì gia đình tôi đi tự túc để tiết kiệm chi phí, đặt vé cả tháng, đặt phòng giá rẻ ở khu ngoại ô trước rồi qua bên này vác ba lô lên đi phượt tuy đi bộ hơi bị nhiều nhưng rất vui và có những trải nghiệm đáng giá. Bởi vì nếu đi du lịch Singapore mà không đi tàu điện ngầm MRT và xe buýt công cộng chúng ta sẽ không cảm nhận được đất nước và con người Sing thật dễ gần và ngăn nắp.

Ở Singapore xe buýt rất tấp nập ấy vậy mà cả bến xe to đùng điều hành mấy chục chiếc xe ra vô liên tục mà ngay cả giờ cao điểm cũng chỉ có 4 nhân viên điều hành cả bến xe đông đúc, người dân thì xếp hàng trật tự không chen lấn như ở bên ta, bước lên xe buýt hay tàu điện ngầm chỉ cần thấy hai cha con tôi thì mọi người đều đứng dậy nhường chỗ,thậm chí người già cũng vậy, sự thân thiện là lịch sự của người dân nơi đây chỉ có ai đi phượt như gia đình tôi mới cảm nhận được hết.

Nếu hỏi tôi đất nước nào muốn đi du lịch rồi mà vẫn muốn đi thêm nữa thì tôi sẽ trả lời không cần suy nghĩ đó chính là đảo quốc Singapore xinh đẹp. Mọi người hãy thử đi tự túc một lần để cảm nhận, sẽ thấy những gì tôi nói và còn nhiều thêm nhiều giá trị hơn nữa.

 

 

 

Quay lại viện Y học dân tộc

MIẾU THỜ Y TỔ TẠI VIỆN Y HỌC DÂN TỘC HỒ CHÍ MINH

Hơn 12 năm trước, một cậu sinh viên y khoa tập tững bước vào nơi đây còn nhiều bỡ ngỡ. Vậy mà mấy chốc nay đã trở thành một thầy thuốc chữa bệnh cho mọi người. Kí túc xã của sinh viên được đặt trong khuôn viên của viện nên nơi đây với tôi rất nhiều kỷ niệm. Nhớ ngày nào còn ôm sách vở cùng ai đó học ngày học đêm dưới chân tượng, còn bạo gan lẻn vào vườn thuốc nam hái trộm nam sâm, lời tỏ tình cùng bó hoa với cô sinh viên mà nay trở thành bà xã….

Chỉ mới đó đã hơn chục năm trôi qua với bao bộn bề của cuộc sống. Nay có dịp quay lại nơi này trong lòng mình trào dâng nhiều cảm xúc. Tấm bia Y đạo vẫn còn đó như nhắc nhở các y sinh trước khi ra trường, cho dù cuộc đời nhiều toan tính lợi lộc, cho dù lòng người dối trá hơn thua, đã mang trong mình trách nhiệm của một người thầy thuốc chữa bệnh thì phải luôn đặt chữ Tâm lên hàng đầu.

Y đạo, đó là đạo làm nghề y của người thầy thuốc, phải biết đau nỗi đau bệnh tật của bệnh nhân, cảm nhận sự mong mỏi, ước nguyện được khỏi bệnh của bệnh nhân và người thầy thuốc phải hết lòng hết sức mới có thể đáp ứng lòng tin của bệnh nhân dành hết cho mình, phụ lòng người khác đã là có lỗi, phụ lòng bệnh nhân không chỉ có lỗi không mà đó là cái tội.

Khi bắt gặp nỗi buồn hay ánh mắt thất vọng của bệnh nhân khi không khỏi bệnh là một điều gì đó như cực hình tra tấn trái tim tôi. Dẫu biết rằng thầy thuốc không phải thánh có thể chữa được tất cả các chứng bệnh nhưng khi mình không đáp lại được niềm tin của người bệnh dành cho mình thì cảm giác giằng xé trong tâm thật khó chịu. Chính vì thế người thầy thuốc suốt đời phải luôn học hỏi nghiên cứu các chứng bệnh, các vị thuốc bài thuốc mới để có thể đáp lại niềm mong mỏi của bệnh nhân. Đó chính là Y đạo.

Còn nhớ  ngày trước tại khoa châm cứu Duy tôi có dịp châm cứu cho một cô phó tổng biên tập một tờ báo lớn của thành phố, thực ra tôi cũng chẳng chú ý cô là ai, và chỉ làm đúng trách nhiệm của mình đi khám bệnh và chăm sóc bệnh nhân. Cô bệnh nhân với giọng nói hiền hòa nhắn nhủ tôi rằng ” Duy à, con có bàn tay rất đẹp (lần đầu tiên được người khác khen tay đẹp) nhưng cô thấy con còn có tấm lòng vì bệnh nhân nên sau này con nhớ sử dụng bàn tay này để châm cứu, hốt thuốc chữa bệnh cho mọi người chứ đừng trở thành một bác sĩ làm trên giấy tờ, ngồi văn phòng không trực tiếp khám chữa bệnh sẽ rất uổng phí con nhé” 

Lời nói của Cô Duy tôi luôn ghi nhớ trong lòng, bởi lẽ ý nguyện trở thành thầy thuốc của tôi là chữa bệnh cho mọi người chứ không phải để hưởng mức lương cao với hoa hồng hậu hĩnh. Chính vì thế sau khi ra trường tôi không nộp đơn xin vào các bệnh viện lớn, làm phật lòng một người chú trong gia đình khi ông có mối quen biết muốn tôi vô bệnh viện lớn có người bạn làm trưởng khoa sau đó sẽ nhận được học bổng tu nghiệp bên nươc ngoài…

Tôi từ chối tất cả các cơ hội đó để đi theo những người thầy là những lương y không tiếng tăm chức vụ gì nhưng ở đó tôi học được những kinh nghiệm chữa bệnh cũng như được các Thầy dạy dỗ cách làm người mà không một môi trường bệnh viện nào có được. 

Viện y học dân tộc là cái nôi của thầy thuốc Đông y, là kỷ niệm của quá khứ nhưng cũng sẽ là mục tiêu của tương lai tôi. Tôi mang trong mình hoài bão sẽ thành lập một viện y học dân tộc tư nhân để có thể tập hợp các vị lương y, thầy thuốc có tâm với nghề cùng nhau nhiên cứu các bài thuốc giá trị, trở thành một trung tâm y dược cổ truyền để chữa trị các chứng bệnh cho bệnh nhân, góp sức xây dựng một nền Đông y lớn mạnh hơn nữa để kế thừa và phát huy các giá trị, kinh nghiệm mà các thế hệ ông cha đã để lại hơn ngàn năm qua.

Tôi tin rằng ngày đó sẽ không xa.