Nhân có duyên đi cùng một nhóm doanh nhân trẻ về miệt biên giới Tây Ninh làm từ thiện cho bà con vùng sâu vùng xa có thêm mấy kí gạo, vào gói mì và dăm ít tiền để sống tiếp qua ngày. Sau gần một ngày vượt nhiều cây số cũng đến được xã An Cơ, một trong hai xã nghèo nhất tỉnh Tây Ninh thì thật bất ngờ khi thấy đoàn xe chở các nghệ sĩ cũng lặn lội đến để chung sức góp vui cho bà con nơi đây. Các nghệ sĩ thật giàu lòng nhân ái.

Đối với tôi chuyện làm từ thiện là một chuyện tốt đáng phải làm ở đời. Nhưng thiết nghĩ tại sao người Việt ta lại đi làm từ thiện nhiều vậy. Càng nghĩ thì càng lòi ra nhiều thứ phía sau đáng phải suy ngẫm.

Thứ nhất, khi đi làm từ thiện thì các mạnh thường quân luôn có một mục đích nào đó. Vâng, không ai làm gì mà không có mục đích, làm từ thiện cũng vậy. Nếu chỉ đơn giản mục đích là giúp đỡ bà con nghèo qua hoàn cảnh khó khăn thì chẳng có gì đáng nói. Thấy vậy mà không phải vậy.

Có người đi làm từ thiện vì có được tấm giấy khen để treo trong nhà, có được các hình ảnh tư liệu để chứng minh cho mọi người thấy mình cũng cao cả không thua ai. Duy tôi xếp nhóm người này vào nhóm háo danh, muốn được người khác tôn vinh, khen ngợi.

Cũng chẳng có gì đáng trách vì xét cho cùng chứng háo danh đó cũng nằm trong một trong những nhu cầu của con người, mà theo Maslow nó là nhu cầu cao cấp nhất của người phàm, mà hễ là người phàm thì ai mà không ham danh ham lợi.

Nhóm thứ 2 đi làm từ thiện với mục đích cầu xin được trời phật phù hộ cho các dự án lớn sắp tơi, hoặc là giảm cho bớt các tội lỗi tày đình mà mình “lỡ dại” làm rồi. Nhóm này thường tung tiền trăm triệu, tiều tỷ để làm từ thiện mà với con mắt thán phục của người ngoài không nhận ra được.

Vâng, Duy tôi xin lỗi vì vẫn có những nhà mạnh thường quân sẵn sàng dành cả gia tài kết sù của mình, cả đời đi làm từ thiện làm lẽ sống. Nhưng, ngoài ra vẫn có con người tay đã nhuốm chàm, làm nhiều tội ác, hối lộ tham nhũng… nên muốn dùng những đồng tiền dơ kiếm được đó bố thí, từ thiện cho kẻ khác để giảm bớt tội nghiệp cho mình.

Nhóm này kể ra cũng còn thông cảm được, dầu sao thì cuộc đời đưa đẩy, hoàn cảnh éo le họ “mới phải” làm vậy, có thể thông cảm cho họ.

Nhưng trong những lần làm từ thiện Duy tôi phát hiện được một nhóm người mà không biết dùng lời nào để diễn tả và lên án cho được. Dẫu biết rằng trong cuộc sống có sáng có tối, có thiện có gian nhưng tôi không thể nào ngờ nỗi có một số con người mượn danh đi làm từ thiện, lấy các hoàn cảnh thương tâm, những hình ảnh rớt nước mắt để mà xin từ thiện từ những nhà hảo tâm rồi đi rút tỉa ăn chặn chăn bớt, ăn “ngập mặt” gần hết số tiền cứu trợ cho những bệnh nhân, những hoàn cảnh cơ nhỡ, người nghèo đói rách. Nhận được tiền triệu chỉ xì ra vài chục vài trăm bố thí lại và để chứng minh ta đây là dốc hết lòng hết dạ mang tiền của công cán của các nhà hảo tâm tốt bụng nhưng nhẹ dạ rằng tôi đây đã đi giúp đỡ rồi đó.

Vâng thật đáng buồn rằng hiện nay hiện trạng này đã nhiều lên và trở thành một cái nghề kiếm cơm, một vùng đất vàng cho nhiều con người ngại lao động, lười biếng nhắm vào để trục lợi.

Bản thân tôi cũng nhẹ dạ cả tin vài lần bị dụ nên cũng có chút ấm ức nên nhân buổi từ thiện hôm nay nó toạc ra cho hết ức chế với những hạng người đó thôi. Còn những bạn doanh nhân trẻ, những người nghệ sĩ hôm nay đã không ngại xa xôi hẻo lánh đi làm từ thiện ngày hôm nay thật đáng quý và khâm phục. Hy vọng sẽ có thêm nhiều doanh nhân trẻ thành công trên bước đường kinh doanh để có nhiều tài chánh chung tay giúp đỡ cho bà con hơn nữa.

 

Leave a Reply